23
Ba-la-am Chúc Phước Ít-ra-ên
Ba-la-am nói với Ba-lác: “Xin xây bảy bàn thờ tại đây, và đem đến cho tôi bảy con bò đực và bảy con chiên đực.” Ba-lác làm theo lời yêu cầu của Ba-la-am, cứ mỗi bàn thờ dâng một con bò và một con chiên.
Rồi Ba-la-am tâu với Ba-lác: “Xin vua đứng đó, bên cạnh của lễ thiêu mình. Tôi đi đằng này, xem có gặp Chúa Hằng Hữu không; may ra gặp được, tôi sẽ cho vua biết những điều Ngài bảo tôi.” Ba-la-am đi lên một hòn núi trọc, Đức Chúa Trời gặp ông ở đó. Ba-la-am thưa: “Tôi có dọn bảy bàn thờ, trên mỗi cái tôi dâng một con bò và một con chiên.”
Chúa Hằng Hữu phán bảo Ba-la-am về gặp Ba-lác, nói lại những lời Ngài dặn.
Khi Ba-la-am về, thấy Ba-lác và các trưởng lão Mô-áp vẫn đứng bên cạnh của lễ thiêu. Ba-la-am nói tiên tri rằng:
“Ba-lác, vua Mô-áp mời tôi đến từ đất A-ram; từ các dãy núi miền đông.
Ông bảo tôi: ‘Hãy đến nguyền rủa Gia-cốp!
Nhục mạ Ít-ra-ên.’
Nhưng tôi đâu dám nguyền rủa
người mà Chúa Hằng Hữu không nguyền rủa!
Tôi đâu dám lăng mạ người mà Đức Chúa Trời không lăng mạ!
Tôi thấy họ từ đỉnh núi;
nhìn họ từ đồi cao.
Họ là một dân tộc sống riêng rẽ,
không chịu trà trộn với các nước khác.
10 Con cháu của Gia-cốp nhiều như bụi.
Ai có thể đếm được một phần tư dân số Ít-ra-ên?
Xin cho tôi chết cái chết của người công chính;
xin cho tôi qua đời giống như một người Ít-ra-ên.”
11 Vua Ba-lác sửng sốt hỏi Ba-la-am: “Ông làm gì vậy? Ta mời ông đến nguyền rủa quân thù, ông lại đi chúc phước cho họ!”
12 Ba-la-am đáp: “Tôi đâu dám ngậm miệng không nói những gì Chúa Hằng Hữu phán bảo tôi!”
Lời Tiên Tri Thứ Hai của Ba-la-am
13 Vua Ba-lác lại nói: “Thôi, ông đi với ta đến một nơi khác, từ đó ông sẽ trông thấy một phần của dân ấy. Hãy đứng đó nguyền rủa họ cho ta!” 14 Rồi vua đem ông đến cánh đồng Xô-phim, lên đỉnh núi Phích-ga, xây bảy bàn thờ, dâng trên mỗi bàn thờ một con bò và một con chiên.
15 Ba-la-am nói: “Xin vua đứng đây bên cạnh của lễ thiêu, để tôi đi gặp Chúa Hằng Hữu.”
16 Chúa Hằng Hữu gặp Ba-la-am, bảo ông về nói lại cho Ba-lác nghe những lời Ngài phán dặn.
17 Ông về, thấy Ba-lác vẫn đứng bên của lễ thiêu cùng với các trưởng lão Mô-áp. Ba-lác hỏi: “Chúa Hằng Hữu dạy thế nào?”
18 Ba-la-am liền đáp:
“Ba-lác, đứng lên nghe đây!
Con trai Xếp-bô, lắng tai nghe lời này!
19 Đức Chúa Trời đâu phải loài người để nói dối,
hay để đổi thay ý kiến?
Có bao giờ Ngài nói điều gì rồi không làm không?
20 Và đây, tôi lại được lệnh chúc phước;
vì Đức Chúa Trời ban phước họ, tôi làm sao cãi được?
21 Ngài không bắt tội Gia-cốp;
cũng chẳng kể Ít-ra-ên là gian tà.
Chúa Hằng Hữu là Đức Chúa Trời ở với họ;
Ngài là Vua lãnh đạo họ.
22 Chúa dẫn họ ra khỏi Ai Cập;
họ thấy Ngài dũng mãnh như bò rừng.
23 Không ai bùa ếm Gia-cốp nổi;
không tà thuật nào khống chế được Ít-ra-ên.
Vì đây là lúc nói về:
‘Những việc lớn lao Đức Chúa Trời đã làm cho Ít-ra-ên!’
24 Như sư tử, họ vùng lên;
chỉ chịu nằm xuống*
khi nào đã ăn xong mồi bắt được,
và uống máu kẻ bị giết!”
25 Nghe thế, Ba-lác phàn nàn Ba-la-am: “Nếu ông không nguyền rủa thì cũng đừng chúc phước cho họ chứ!”
26 Ba-la-am đáp: “Tôi đã thưa trước rồi, tôi chỉ được quyền nói những điều Chúa Hằng Hữu phán bảo tôi.”
Lời Tiên Tri Thứ Ba của Ba-la-am
27 Một lần nữa, Vua Ba-lác đề nghị Ba-la-am: “Để ta đem ông đến một nơi khác. Mong rằng lần này ta sẽ làm vừa ý Đức Chúa Trời, và Ngài sẽ cho ông nguyền rủa họ tại đó.”
28 Vậy, Ba-lác đưa Ba-la-am lên đỉnh núi Phê-ô, từ đó nhìn thấy hoang mạc. 29 Ba-la-am lại yêu cầu Ba-lác xây bảy bàn thờ, đem đến bảy con bò và bảy con chiên. 30 Ba-lác làm theo lời yêu cầu Ba-la-am, và họ lại dâng một con bò, một con chiên trên mỗi bàn thờ.
* 23:24 Nt kìa dân tộc này vùng dậy như sư tử cái, tựa như sư tử đực nhảy vọt lên cao